[ Xin nói tiếp theo bài viết này ]
Di căn của bệnh nang y, mà lúc nhỏ đã xảy ra cho tôi. Di căn đó nó đi lên đến não của tôi, làm các giây thần kinh bị suy yếu.
Gia đình tôi thường xảy ra những chuyện không vui, những thành viên trong gia đình tôi thường gây sự với nhau.
Ngày xưa tôi thường ít nói, ít tâm sự với ai mỗi khi có chuyện buồn. Tôi là người sống nội tâm. Chính vì đè nén những chuyện buồn và chứng kiến những cảnh gây sự của gia đình. Vào giữa năm 2004 thần kinh của tôi chịu không nổi, cho nên đã phát bệnh tâm thần.
Bây giờ tôi đang sống ở Canada, nhờ đi bác sĩ và uống thuốc bên này. Vì thế tôi đã trở lại bình thường như ngày chưa phát bệnh. Tôi đã bình thường như những người bình thường khác được 99.97%.
Trong gia đình tôi và gia đình ngoại tôi, đa số phụ nữ nhiều hơn. Và hầu như, họ đều không có hạnh phúc sau khi có gia đình. Vì thế, họ rất thương; lo lắng và khuyên tôi đừng nên có chồng.
Nếu có chồng mà không hạnh phúc, thần kinh của tôi sẽ phát bệnh nặng hơn. Nhưng tôi vẫn mơ mình có được một hạnh phúc nhỏ, và tôi nghĩ hạnh phúc đó rất có thể là tâm dược.

[Qua bài viết này, hy vọng sẽ có nhiều người chuyên gia và giúp tôi giải toả tâm sự này. ]